Đọc tiếp
Nền tảng chọn trường, trung tâm lớn nhất* Việt Nam
Đăng vào 21/12/2025 - 14:48:35
571
Mục lục
Xem thêm
Trong khoảnh khắc thiêng liêng chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, thơ đón giao thừa trở thành sợi dây cảm xúc gắn kết con người với thời gian, ký ức và yêu thương. Mỗi vần thơ là một lời thì thầm của lòng người trước phút giao mùa, vừa lắng đọng vừa sâu sắc. Cùng KiddiHub khám phá những bài thơ hay nhất, để giao thừa thêm trọn vẹn cảm xúc.
Thơ đón giao thừa là mạch cảm xúc đặc biệt trong văn hóa Việt, nơi thi ca hòa quyện cùng thời khắc chuyển giao thiêng liêng của đất trời. Không ồn ào, rực rỡ như pháo hoa, thơ giao thừa lặng lẽ ghi lại những rung động sâu lắng, gửi gắm ước mong bình an, sum vầy và hy vọng cho một năm mới khởi sắc.
Trong văn hóa Việt Nam, thơ đón giao thừa giữ một vị trí đặc biệt trong đời sống tinh thần của mỗi người. Không chỉ đơn thuần là lời bộc bạch cảm xúc, những vần thơ cuối năm còn phản ánh nét đẹp truyền thống, nơi con người lắng lại để nhìn về năm cũ và trân trọng những giá trị đã qua. Qua từng câu chữ, người viết gửi gắm lòng biết ơn với cuộc sống, với tổ tiên, gia đình và quê hương – những điểm tựa bền vững trong tâm hồn người Việt.
Bên cạnh đó, thơ giao thừa còn mang ý nghĩa chúc phúc, cầu mong bình an, may mắn và sung túc cho năm mới. Nhờ vậy, thơ đón giao thừa trở thành sợi dây tinh thần kết nối quá khứ, hiện tại và tương lai, góp phần gìn giữ bản sắc văn hóa và nuôi dưỡng niềm tin vào một khởi đầu tốt đẹp.
Giao thừa đánh dấu ranh giới thiêng liêng giữa năm cũ và năm mới, nơi thời gian như chậm lại để con người có dịp lắng nghe cảm xúc của chính mình. Trong khoảnh khắc ấy, những vui buồn, được mất của một năm đã qua lần lượt hiện lên, tạo nên sự chiêm nghiệm sâu sắc. Đồng thời, giao thừa cũng mở ra niềm tin và kỳ vọng cho chặng đường phía trước.
Chính sự giao hòa giữa hồi ức và hy vọng đã nuôi dưỡng cảm hứng thi ca, khiến thơ đón giao thừa thường mang nét trầm lắng, suy tư nhưng vẫn ánh lên tinh thần lạc quan. Vì vậy, những vần thơ viết trong thời khắc này luôn dễ chạm đến trái tim người đọc.
Thơ đón giao thừa dễ chạm đến trái tim người đọc bởi nó được viết trong khoảnh khắc thiêng liêng nhất của năm, khi con người tạm gác lại bộn bề để hướng về những giá trị bền vững. Trong thời khắc ấy, cảm xúc về gia đình, quê hương, những kỷ niệm đã qua và ước vọng cho tương lai trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết.
Không gian yên tĩnh của đêm cuối năm, tiếng chuông giao thừa vang lên, làn hương trầm lan tỏa cùng giây phút sum vầy khiến từng vần thơ mang theo sự lắng đọng, chân thành. Chính sự hòa quyện giữa thời gian đặc biệt, cảm xúc chân thực và thông điệp nhân văn đã tạo nên sức lay động bền lâu cho thơ đón giao thừa.
Giao thừa được xem là thời khắc tinh khôi và đáng nhớ nhất trong năm. Khi kim đồng hồ chạm ngưỡng chuyển giao, cảm xúc trong lòng mỗi người bỗng lắng lại, xen lẫn niềm bâng khuâng và những ước mong tốt đẹp cho chặng đường mới phía trước. Những vần thơ giao thừa dưới đây không chỉ ghi dấu khoảnh khắc thiêng liêng ấy, mà còn mang đến cảm giác an yên, sâu lắng cho tâm hồn người đọc.
Bài thơ như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng trong đêm giao thừa: hãy gác lại những buồn vui cũ, mở lòng đón xuân mới bằng sự sẻ chia và yêu thương. Không ồn ào, không phô trương, từng câu thơ mang đến cảm giác ấm áp của sum vầy và niềm vui giản dị ngày Tết.
Giao thừa gác lại chuyện xưa
Sẻ chia, mừng đón giao thừa xuân sang
Gặp nhau rạng rỡ lời vàng
Chơi xuân vui tết rộn ràng yêu thương.
Giao thừa trong bài thơ hiện lên rất riêng: tĩnh lặng, man mác và đầy nỗi nhớ. Giữa bầu trời không trăng, chỉ có sao thưa, cảm xúc yêu thương được gửi gắm qua những lời chúc năm mới chân thành, sâu lắng, khiến người đọc dễ dàng đồng cảm.
Đêm nay anh đón giao thừa
Không trăng… chỉ có sao thưa trên trời
Nhớ em môi mắt rã rời
Chúc em năm mới là lời yêu thương.
Còn em cũng đón giao thừa
Mừng vui năm mới lòng vừa nhớ anh
Pháo hoa rực rỡ trời thanh
Ngỡ đôi mắt nhớ người tình trong đêm.
Bài thơ là dòng chảy suy tư về thời gian, đời người và khoảnh khắc chuyển năm. Trong âm hưởng trầm mặc, tác giả gợi lên cảm giác bồi hồi khi năm cũ dần khép lại, để con người kịp dừng chân, nguyện cầu và chọn cho mình một hướng đi nhẹ nhàng hơn trong năm mới.
Thời gian âm thầm chảy
Trong trầm luân nhân gian
Ngày đầy lên thành tháng
Tháng đầy lên thành năm.
Niềm vui như bớt mãi
Nhọc nhằn thì chồng cao
Đến vỡ ra tiếng pháo
Ô! Giao thừa rồi sao?
Trong phút giây chếnh choáng
Cho ta được nguyện cầu
Bước xuất hành chọn hướng
Đừng chạm vào phần đau.
Bài thơ “Giao thừa” của Lê Phan Hiếu Anh là một lát cắt tinh tế của khoảnh khắc ấy. Từ hình ảnh tờ lịch cuối năm, chén trà còn vương khói, đến nhịp thời gian khẽ trôi trong tiếng pháo xa, tất cả hòa quyện tạo nên một không gian giao thừa vừa man mác buồn, vừa đầy suy tư. Đó là sự tiễn đưa của năm cũ, là nỗi nhớ khẽ chạm, và cũng là lời chào nhẹ tênh dành cho mùa xuân đang đến rất gần.
Ta vẽ mùa xuân mới
Trên tờ lịch cuối cùng
Muốn rơi thật khe khẽ
Lại mắc vào mông lung.
Tách trà tiêu diêu khói
Rót cho tim ngút sầu
Đắng lẹm môi chợt nhớ
Thuở ngọt ngào trao nhau.
Mai trầm tư kết nụ
Thở rung non cánh vàng
Ta kết bài thơ cũ
Tiễn bước người sang ngang.
Kim thời gian nhẹ bẫng
Dìu nhau vượt thềm xưa
Tiếng pháo lần thần vỡ
Trong lòng ta... giao thừa!
Bài thơ “Giao thừa” của Nguyễn Ngọc Hạnh đưa người đọc lạc vào khoảnh khắc giao hòa giữa đêm cũ và ngày mới, giữa mùa xuân và tâm hồn con người. Từng câu thơ nhẹ nhàng, như những giọt nắng lơ lửng trên bờ cỏ, gợi lên cảm giác bình yên nhưng cũng đầy lắng đọng. Qua hình ảnh người và thiên nhiên hòa quyện, tác giả khắc họa khoảnh khắc riêng tư, trầm lắng nhưng đầy ý nghĩa của giao thừa, nơi cảm xúc và thi ca cùng dâng trào.
Rồi ngày qua đêm sẽ trôi
Mùa xuân ở lại cùng tôi phút này
Như là ngọn cỏ bờ cây
Giao thừa đêm với rạng ngày mới lên.
Giao thừa tôi với đời em
Lời yêu tách vỏ tiếng chim ra ràng
Đêm xuân hoa cỏ trần gian
Đưa em về giữa đường làng cùng tôi.
Phút này rồi cũng xa xôi
Tôi giao thừa với lở bồi đêm xuân
Em là hoa giữa mờ sương
Tôi như giọt nắng tơ vương bên trời.
Rồi ngày qua đêm sẽ trôi
Mình tôi ngồi lại cùng tôi giao thừa.
Bài thơ “Năm mới” của Tân Dân khắc họa bức tranh sinh động về khoảnh khắc cuối năm với phố phường yên bình, tiếng cười rộn rã của gia đình sum họp. Tác giả dùng hình ảnh thiên nhiên và đời sống thường nhật – chim non tìm tổ, đào mai hé nở – để gợi lên không khí ấm áp và tràn đầy hy vọng của ngày giao thừa. Mỗi câu chữ đều hòa quyện giữa kỷ niệm năm cũ và niềm vui đón năm mới, đưa người đọc bước vào không gian thiêng liêng của thời khắc chuyển giao.
Ba mươi tháng chạp phố chiều thưa
Rộn rã cười vui dưới tán dừa
Thỏa thích hôm nay ngày họp mặt
Gia đình đất nước quyện tình xưa.
Chim non thảng thốt bay tìm tổ
Tới ngõ đào mai khoảng gió vừa
Bất thể nên em đò chuyến lỡ
Anh tài tiếp vận ấm tình đưa.
Trở về sẩm tối bên cha mẹ
Hợi cũ trao đi đón giao thừa
Chớp loáng đùng đoàng màn pháo mở
Yên lành Canh Tý bụi xuân mưa.
Bài thơ là bức tâm thư ngọt ngào gửi tới người con gái nơi xa, thể hiện nỗi nhớ nhung, sự chung thủy và tình cảm gia đình trong dịp giao thừa. Những hình ảnh quê hương, hương xuân và lễ Tết đậm đà đã làm nổi bật cảm xúc chờ đợi và niềm hy vọng sum vầy.
Từ nơi hải đảo xa xôi,
Hương xuân vẫy gọi trùng khơi nhớ nàng
Cô gái Bạc Liêu đoan trang
Nết na thùy mị dịu dàng dễ thương.
Quê nghèo một nắng hai sương
Quanh năm đồng lúa ruộng vườn chắt chiu
Dạ cổ em hát mỗi chiều
Hoài lang một khúc liêu xiêu lòng người.
Thương em từ thuở lên mười
Tuổi thơ ghi dấu một thời không phai
Bàn tay chưa kịp nắm tay
Thì anh đã phải đến ngày tòng quân.
Tiễn nhau giây phút bâng khuâng
Bịnh rịnh lưu luyến hẹn lần về thăm
Bây giờ gần đã ba năm
Em vẫn chung thủy âm thầm đợi anh.
Khi nào nhiệm vụ hoàn thành
Ba mẹ sẽ đến tác thành tơ duyên
Đêm nay xuân đã qua thềm
Giao thừa đồng đội anh em sum vầy.
Gửi em lời chúc tràn đầy
Năm mới vui nhé chờ ngày đoàn viên
Chúc ba mẹ và láng giềng
Một năm hạnh phúc an yên nhà nhà.
Bài thơ “Bâng khuâng đón Tết về” của Lục Ngôn – Hoàng Minh Tuấn mở ra một bức tranh sinh động về không khí xuân nơi làng quê Việt Nam. Từng câu, từng chữ đều phảng phất hương sắc mùa xuân: bánh chưng, bánh tét, cây cỏ đâm chồi, chim muông hót vang, tất cả hòa quyện thành nhịp sống rộn rã nhưng vẫn tràn đầy cảm xúc bâng khuâng trong khoảnh khắc chuyển giao sang năm mới. Bài thơ không chỉ gợi nhắc niềm vui đoàn viên, hạnh phúc, mà còn khơi dậy niềm tin vào một năm mới bình an, thịnh vượng, là sự kết nối giữa truyền thống và cảm xúc cá nhân của mỗi người khi đón Tết.
Xuân về làng quê rộn rã
Tưng bừng không khí đón xuân
Nhà nhà bánh chưng bánh tét
Tất niên đầm ấm quây quần
Xuân về cỏ cây thức giấc
Đâm chồi nảy lộc đơm hoa
Đất trời xuân sang nồng thắm
Chim muông thoả sức hát ca
Xuân về hồng tươi màu nắng
Trải dài khắp nước Việt ta
Tình xuân tràn đầy hương sắc
Ngày xuân tươi sáng điệu đà
Xuân về chúc nhau hạnh phúc
Làm ăn sung túc cả năm
Vui vẻ bình an mạnh khoẻ
Bệnh tật cầu sẽ mất tăm
Xuân về mừng cho đất nước
Yên bình đổi mới non sông
Mạnh giầu không ngừng tăng trưởng
Cho dân tin tưởng vững lòng
Xuân về xưa nay vẫn thế
Mà sao cứ nhớ cứ mong
Phút giây chuyển sang năm mới
Tết về sao mãi bâng khuâng!
Bài thơ là bức tranh mùa xuân trên khắp quê hương, từ phố phường nhộn nhịp đến vườn hoa ngát hương. Tác giả dùng ngôn từ giàu hình ảnh để diễn tả niềm mong ước, hy vọng, và những trăn trở về một năm mới bình an, thịnh vượng. Đây là một tác phẩm đầy lắng đọng, đưa người đọc hòa vào không khí Tết tràn đầy yêu thương và hy vọng.
Xuân về trên khắp quê hương
Bánh chưng bánh tét phố phường mừng xuân
Tất niên đầm ấm quây quần
Nhà nhà sum họp bên mâm đủ đầy.
Xuân về đánh thức cỏ cây
Đâm chồi nảy lộc đong đầy tình xuân
Tiếng chim thánh thót vang ngân
Đầy vườn hoa nở dịu dàng hương đưa.
Xuân về nắng cũng say sưa
Trải đầy đất nước vẫn chưa thỏa lòng
Tình xuân hương sắc mặn nồng
Ngày xuân diệu vợi trải hồng nắng xuân.
Xuân về cầu chúc cả năm
Người người mạnh khỏe bình an tìm về
Bệnh tật xa lánh bỏ đi
Sức khỏe tràn trề đằm thắm yêu thương.
Xuân về cầu chúc non sông
Đổi mới toàn diện cho dân cậy nhờ
Mong sao nước Việt Nam ta
Hoà bình yên ổn để mà làm ăn.
Xuân về sao vẫn trở trăn
Cứ mong cứ nhớ bần thần xuyến xao
Giao thừa lòng dạ nao nao
Bâng khuâng Tết đến ngọt ngào hương xuân!
Qua những câu chữ giản dị nhưng tinh tế, bài thơ diễn tả cảm giác hồi hộp, bồi hồi khi ba kim đồng hồ chạm nhau, báo hiệu thời khắc giao thừa. Tác giả khéo léo lồng cảnh vật – pháo hoa, mưa xuân – vào cảm xúc, tạo nên một khoảnh khắc vừa thiêng liêng vừa diệu kỳ, khiến người đọc cảm nhận được niềm vui và sự khởi đầu mới.
Số 12 cũng vẫn chỉ thế thôi
Sao hôm nay tôi thấy thật bồi hồi
Cứ trông ngóng chờ ba kim chập lại
Cho hồn tôi ngây dại phút giao thoa.
Tích tắc quay từng vòng quá nhạt nhòa
Mặc cho ai hết chờ rồi lại ngóng
Đêm ba mươi không gian như lắng đọng
Chợt òa vỡ khi chập lại ba kim.
Trời, đất đã chuyển mình các bạn ơi
Chúng ta sẽ cùng đón chào xuân tới
Muộn phiền trôi để cho lòng phơi phới
Vui cùng xuân ta dạo khúc hoan ca.
Khắp nơi nơi tràn ngập sắc pháo hoa
Lung linh rơi cho không gian bừng sáng
Lẫn trong đó hạt mưa xuân bãng lãng
Diệu kỳ thay bức tranh lụa mùa xuân.
Khác với không khí tưng bừng, bài thơ thể hiện góc nhìn chân thực về những con người đang lao động hoặc đơn độc trong khoảnh khắc giao thừa. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về sự vất vả và hi sinh thầm lặng, đồng thời gửi thông điệp biết ơn và trân trọng những người xung quanh trong ngày Tết.
Giao thừa đã qua
Năm mới đã cũ
Hân hoan đã ngủ
Bỏ lại con đường.
Một giờ sớm mồng một
Ẩn trong từng màn sương
Là tiếng xẻng, xúc, đổ
Trong chăn ấm, giật mình
Trăn trở bao niềm thương.
Xuân về trên quê hương
Tết về nơi tổ ấm
Lòng bâng khuâng tự hỏi
Tết có về trên đường
Nơi thùng xe rác thải?
Sớm mai, sớm mồng một
Tôi (như bao người) du xuân
Tôi bước đi cẩn trọng
Thầm biết ơn, tri ân.
Bài thơ kể câu chuyện tình cảm của những người xa cách trong bối cảnh đất nước chia đôi, vẫn hướng về nhau trong thời khắc giao thừa. Những hình ảnh như đội nón, cành đào, ánh mắt tràn tình yêu thương khiến bài thơ trở nên xúc động, vừa gợi nhớ lịch sử vừa tôn vinh tình cảm gia đình, tình bạn, tình yêu trong mùa xuân.
Nửa đêm thức dậy đón thời gian
Hình ảnh người thương bỗng đến gần
Đội nón che nghiêng tình xứ Huế
Ôm cành đào nở báo tin xuân.
Ba năm đất nước xẻ làm đôi
Mỗi lúc xuân sang lại thấy người
Vượt tuyến thời gian ra với bạn
Đường dài chi kể tháng năm trôi.
Ta nắm tay nhau, không nước mắt
Nhìn lui, chẳng thấy màu chia phôi
Hương xuân thơm cả hai đầu tóc
Bốn mắt soi nhau vẫn sáng ngời.
Bỗng nghe sông núi vang vang dội
Muôn dặm giao thừa pháo nổ ran:
- Triệu triệu chân người qua lại tuyến
Đường hồn liên lạc suốt đêm xuân.
Bài thơ phản ánh những giây phút lặng lẽ, trầm tư trước khoảnh khắc năm mới. Tác giả gửi gắm tâm trạng nuối tiếc, xao xuyến của một nửa đời người, đồng thời đan xen với không khí rộn ràng của pháo Tết, tạo nên sự đối lập thú vị giữa cô đơn và sự sống động của mùa xuân.
Giao thừa nghe pháo nổ
Không dưng xuyến xao lòng
Mắt thầm rưng rưng lệ
Ai buồn như ta không?
Xuân vừa qua ngưỡng cửa
Sao không ra đón mừng?
Chút gì như dửng dưng
Chút gì như nuối tiếc?
Xuân của nửa đời người
Nên nhuốm màu tiễn biệt?
Hay xuân cũng già nua
Và ta không tha thiết?
Pháo vẫn đang rộn nổ
Góp cho xuân tiếng cười
Chỉ mình ta nhỏ bé
Mong manh với đất trời
Chỉ mình ta có lỗi
Đêm buồn che lấp vui!
Bài thơ ghi lại nhịp sống nhộn nhịp, ấm áp của chiều ba mươi Tết: từ tiếng gạo vo, gà vịt kêu, cho đến cảnh sum họp gia đình chuẩn bị cho giao thừa. Tác giả tái hiện những chi tiết đời thường nhưng đầy sức sống, mang đến cảm giác gần gũi, vui tươi, và tràn ngập hương vị Tết cổ truyền.
Tiếng gạo vo sàn sạt
Vịt gà kêu quang quác
Hôm nay - chiều ba mươi.
Quang níu cong đòn gánh
Mẹ về chợ kia rồi
Nào là măng là miến
Nào hoa nào tranh vui.
Cắm đào lên lọ sứ
Ông ngắm ra ngắm vào
Trên bàn thờ tiên tổ
Khói hương bay ngạt ngào.
Loay hoay trên chiếc chõng
Bố chữa máy ga-len
Hẳn giao thừa bố muốn
Nghe lời Bác rõ thêm.
Nhìn tờ tranh trên vách
Bé nằm ngoan trong nôi
Ề à cùng đàn lợn
Bỗng toét miệng bé cười.
Trẻ nhà ai nghịch ngợm
Ném pháo sang sân ngoài
Con Vàng nghe tiếng nổ
Vừa cắn lại vừa lùi.
Ồ năm đi chưa hết
Mà nghe xuân đến rồi.
Tổng hợp những bài thơ đón giao thừa trên không chỉ mang đến cảm xúc tươi mới, mà còn gợi nhắc những giá trị tinh thần sâu sắc của khoảnh khắc chuyển giao năm cũ – năm mới. Đọc và cảm nhận những bài thơ này, mỗi người đều tìm thấy niềm vui, hy vọng và sự ấm áp trong ngày tết, để bước vào năm mới tràn đầy năng lượng và yêu thương.
Xem thêm: Thơ chúc Tết vui vẻ
Khi hòa mình vào không khí tết, ngắm những chùm pháo hoa rực rỡ trên bầu trời, nhiều thi sĩ đã dùng thơ làm nhịp cầu kết nối cảm xúc với thời khắc giao thừa. Những vần thơ ấy không chỉ là lời bộc bạch tâm hồn mà còn là tấm gương phản chiếu niềm hy vọng, nỗi nhớ và tình yêu dành cho gia đình, người thân trong khoảnh khắc chuyển giao năm cũ – năm mới.
Bài thơ “đón giao thừa” của nguyễn khánh chân mở ra một không gian thiêng liêng nhưng cũng đầy bâng khuâng. Từng câu chữ vang lên như những nhịp đập của trái tim, miêu tả cảnh tượng riêng tư, nỗi nhớ nhung và hy vọng gửi gắm vào năm mới. Qua những hình ảnh như “người tủi phận khóc bên thềm” hay “cầu chúc cho người được ấm êm”, tác giả khéo léo chuyển tải cảm giác lắng đọng, vừa cá nhân vừa phổ quát, khiến người đọc dễ đồng cảm với khoảnh khắc giao thừa – nơi mọi cảm xúc hội tụ.
Người đón giao thừa lúc nửa đêm
Riêng ai tủi phận khóc bên thềm
Cuối đông năm trước ôm xao xuyến
Để Tết năm này chuốc nhớ thêm.
Người đã hẹn rồi sao chẳng đến
Cho ai chờ mãi dưới sương đêm
Âm thầm quỳ trước bàn hương án
Cầu chúc cho người được ấm êm.
Bài thơ khắc họa không khí đêm giao thừa trong một gia đình Việt Nam, từ những hoạt động chuẩn bị giản dị như nấu bánh, sắp bàn thờ đến khoảnh khắc cả nhà quây quần chào năm mới. Thơ mang đến cảm giác ấm áp, gần gũi và thiêng liêng, phản ánh truyền thống sum họp và sự háo hức đón Tết của trẻ thơ.
Em đun từng que củi
Anh tiếp nước vào nồi
Lửa hồng hừng hực cháy
Nồi bánh sùng sục sôi.
Mẹ đang ngồi muối thịt
Bố sắp đặt bàn thờ
Chỉ còn vài tiếng nữa
Là đến phút giao thừa.
Mẹ bảo: - Hãy ngủ đi
Đến giao thừa mẹ gọi.
Hai đứa cứ nằn nì
Ráng chờ thêm tuổi mới.
Phút giao thừa đã tới
Rộn ràng quá đi thôi
Chương trình mừng năm mới
Truyền hình đi khắp nơi.
Trên bàn thờ tổ tiên
Hương trầm bay nghi ngút
Ôi giây phút thiêng liêng
Ba vội vàng khai bút.
Xin chia tay năm cũ
Rước năm mới vào nhà
Đầu xuân mai bừng nụ
Trong tiếng cười thiết tha.
Bài thơ vẽ nên bức tranh Hà Thành trong đêm giao thừa với cảnh trời Đông se lạnh nhưng tràn đầy hân hoan và ấm áp tình thân. Qua những câu thơ, tác giả thể hiện niềm mong ước cho con cái khôn lớn, khỏe mạnh và học hành chăm chỉ, đồng thời gửi gắm sự lạc quan, hy vọng vào một năm mới tươi sáng.
Trời Đông cuối Hà Thành đêm buốt giá
Nụ cười con rạng rỡ xóa lạnh lùng
Ấm trong lòng ấm hết cả không trung
Đón năm mới với điệp trùng may mắn.
Con khôn lớn trong nụ cười tươi tắn
Có mẹ cha luôn sát cánh bên đời
Chăm chút con rồi khuyên bảo những lời
Nào hiếu thảo và không ngơi học tập.
Giao thừa đến Hà Thành vui tấp nập
Những dòng người đang náo nức hân hoan
Đón giao thừa giây phút ấy xốn xang
Thầm cầu nguyện năm Hổ vàng tươi thắm.
Cha thầm ước, ước thật nhiều, nhiều lắm
Ước cho con luôn say đắm học hành
Sức khỏe nhiều đến với cả em, anh
Niềm hạnh phúc luôn ngọt lành kết trái.
Bài thơ là bức chân dung tinh tế về khoảnh khắc giao thừa lãng mạn, vừa có âm hưởng của tình yêu đôi lứa, vừa đậm chất Tết truyền thống với mâm ngũ quả, chậu mai và bánh chưng. Nhịp thơ nhẹ nhàng, êm đềm nhưng đầy cảm xúc, đưa người đọc hòa mình vào không gian thiêng liêng và niềm vui đón xuân.
Đón xuân này hạnh phúc phải không em
Khi chiều xuống áng sương mềm buông nhẹ
Trong cái lạnh tiết sang mùa chạm khẽ
Ngỏ lời yêu nhìn hoa hé bên thềm.
Tiếng thì thầm theo gió quyện vào đêm
Từng hơi thở êm đềm trên môi ấm
Bên bếp lửa trao nụ tình sâu đậm
Đếm giao thừa chung ngắm giọt sao rơi.
Nghe pháo hoa vang rộ cả khung trời
Như điểm mốc cho một đời hoan hỷ
Mâm ngũ quả bàn thờ chưng giản dị
Chậu mai vàng trang trí ngõ vào sân.
Bánh chưng xanh mẹ gói xẻ đôi phần
Dâng trời đất cầu tình thân mãi vẹn
Một năm nữa nhiều hoa thơm nụ bén
Kết tơ hồng như đã hẹn… mừng xuân.
Bài thơ “Đón giao thừa” của Trần Quang Thiệu khắc họa nỗi niềm xa xứ, kỷ niệm và cảm xúc trầm lắng của những người đi chiến trận hay phải rời quê hương. Qua từng câu chữ, tác giả đưa người đọc về những năm tháng dài sống giữa sông núi, biển cả, nơi thời gian trôi qua nhưng tâm hồn vẫn gắn bó với quê hương, với những kỷ niệm mùa xuân. Thi phẩm không chỉ là lời nhắc nhở về sự mất mát, mà còn là nỗi nhớ da diết về gia đình, bạn bè và những khoảnh khắc Tết đoàn viên.
Ta từng đi khắp sông cùng biển
Tết đến nào đâu có nhớ nhà
Rượu uống say mèm nên chẳng biết
Hỏi bạn bao giờ xuân mới qua.
Bạn ta ngồi khóc như mưa gió
Không nhớ bây giờ đang ở đâu
Mười năm gác núi sông cùng biển
Chẳng được gì hơn một mối sầu.
Áo trận chứ đâu nào áo mới
Sương gió nên mầu đã bạc phai
Tóc tai buồn rũ che vầng trán
Ta hát tình ca để nhớ người.
Quê người ở chỗ mây và núi
Xuân có hoa đào với nắng tươi
Lâu quá không về thăm phố nhỏ
Có nhớ thằng ta ở góc trời!
Bài thơ “Chờ đón giao thừa” của Phan Hạnh tôn vinh khoảnh khắc thiêng liêng của giao thừa – thời khắc mở ra một năm mới đầy hy vọng. Tác giả vẽ nên bức tranh Tết tràn ngập sắc hoa, ánh sáng và tiếng pháo, đồng thời nhấn mạnh giá trị của yêu thương, hạnh phúc và niềm tin được vun đắp qua thời gian. Mỗi câu thơ như một lời nhắc về sức sống và tinh thần kiên cường của con người Việt, kết nối tình cảm gia đình, cộng đồng và đất nước trong khoảnh khắc chuyển giao thiêng liêng này.
Giao thừa giây phút thiêng liêng
Mọi người chờ đón bút nghiên sẵn dành
Viết đôi câu đối chúc lành
Pháo hoa nở rộ long lanh ánh nhìn.
Dưỡng nuôi hạnh phúc khắc in
Trái tim xúc cảm niềm tin dâng tràn
Yêu thương hạnh phúc tỏa lan
An khang thịnh vượng nghĩa ân vẹn tròn.
Đá mòn nhưng dạ chẳng mòn
Đèn hoa giăng lối gìn hồn sáng trong
Làm sao đo đếm cân đong
Tình yêu người Việt vun trồng tháng năm.
Dòng đời cuộc sống thăng trầm
Nhưng lòng son sắt nảy mầm đơm hoa
Xuân về đất nước hoan ca
Non sông rạng rỡ thiết tha nghĩa tình.
Mỗi bài thơ đón giao thừa đều mang một sắc thái riêng, từ niềm vui sum họp đến nỗi nhớ quê hương, từ hy vọng năm mới đến trầm tư về năm cũ. Đọc và cảm nhận những vần thơ này, chúng ta không chỉ thấy hiện thực Tết mà còn chạm đến những rung động tinh tế trong tâm hồn, giúp khoảnh khắc giao thừa trở nên thi vị và đáng nhớ hơn.
Xem thêm: Nội dung bài thơ Tết đang vào nhà
Đêm giao thừa là khoảnh khắc thiêng liêng mà mọi người háo hức đón chờ trong suốt một năm. Đây là lúc gia đình quây quần bên mâm cỗ ấm áp, trao nhau những lời chúc an lành và tình thân ngập tràn. Cùng thưởng thức những bài thơ về đêm giao thừa để cảm nhận nhịp sống rộn ràng, niềm vui tươi mới của mùa xuân nhé!
Bài thơ “Đêm giao thừa” của Tố Hữu khắc họa khoảnh khắc giao thừa trong bối cảnh chiến tranh, khi những người chiến sĩ vẫn miệt mài bên đường, giữa mưa gió và giá lạnh. Qua từng câu chữ, Tố Hữu không chỉ vẽ nên hình ảnh mùa xuân rộn ràng mà còn gửi gắm niềm nhớ quê hương, tình cảm gắn bó với đất nước. Bài thơ khiến người đọc vừa cảm nhận được không khí Tết, vừa cảm nhận sự hy sinh âm thầm của những người đang giữ trọn nghĩa vụ, làm tăng thêm chiều sâu cảm xúc trong đêm giao thừa.
Đêm nay pháo nổ giao thừa
Mà người chiến sĩ không nhà còn đi
Truông dài, bãi rậm, đồng khuya
Người đi như chẳng nhớ gì Tết xuân.
Người đi quên hết gian truân
Say mê như một dân quân trên đường
Xóm làng phảng phất quê hương
Nước non man mác tình thương mặn nồng.
Song trong mưa gió lạnh lùng
Tái tê chân cũng ngại ngùng bước gieo
Nép lưng vào miếu tranh nghèo
Nao nao lòng lại mơ theo cờ hồng.
Bài thơ Đêm giao thừa của TTL khắc họa nỗi cô đơn và tâm trạng bâng khuâng trong khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Tác giả dùng hình ảnh “mùa xuân vắng bóng ai” và những chén rượu đắng để gợi lên nỗi nhớ nhung, chờ đợi vô vọng. Qua từng câu thơ, người đọc cảm nhận được sự trầm mặc, những dòng cảm xúc vừa lắng đọng vừa day dứt, khiến khoảnh khắc giao thừa trở nên vừa đẹp vừa man mác buồn.
Thêm một mùa xuân vắng bóng ai
Giao thừa đi mất vẫn không hay
Mừng xuân hớn hở nơi phương ấy
Đón Tết buồn thiu ở chốn này.
Rót rượu ta mời ta vị đắng
Cạn ly bóng đãi bóng mùi cay
Xuôi dòng nước cuốn thuyền xa bến
Chờ đợi bao xuân đã mệt nhoài.
Bài thơ của Nguyễn An Bình mở ra một không gian đêm giao thừa đượm hương lan, trà thơm, khói trầm và âm vang ký ức. Tác giả khéo léo kết hợp hình ảnh thiên nhiên, nghi lễ truyền thống và những cảm xúc cá nhân để tạo nên bức tranh tinh thần vừa gần gũi vừa mơ màng. Mỗi câu thơ đều như một nhịp chầm chậm, dẫn dắt người đọc từ thực tại qua miền ký ức, từ gia đình đến cõi hư vô huyền ảo.
Đêm giao thừa ta chờ lan nở
Nhấp chén trà thơm nhìn khói bay
Nghe thoảng hương trầm tay mẹ thắp
Xao xác vườn khuya lá rụng đầy.
Có tiếng chim đêm vừa qua ngõ
Cánh mỏng tưởng chừng sương khói giăng
Có cùng ta thức qua năm mới
Bếp lửa hồng thơm bánh chưng xanh.
Cha vừa đọc lại bài thơ cổ
Ta thấy tiền nhân chợt trở về
Tâm sáng trong hơn vầng nhật nguyệt
Rung làn kiếm bạc nặng hồn quê.
Có phải mùi hương lan vừa nở
Ta ngỡ em từ cõi liêu trai
Dáng liễu chợt gầy trong tiền kiếp
Xanh nụ tầm xuân nhẹ gót hài.
Mỹ nhân bước ra từ cổ tích
Giang hà mây nổi cũng thế thôi
Giấc mơ hồ điệp ngàn năm trước
Mộng thực đời người tựa lá rơi.
Đêm nay có phải đêm trừ tịch
In dấu bụi trần trên ngón tay
Áo tơi nón rạ đôi giày cỏ
Từ Thức về trần em có hay?
Bài thơ của Tóc Nâu mang đến không khí ấm áp, lãng mạn và tràn đầy tình yêu trong đêm giao thừa. Tác giả dùng những hình ảnh giản dị nhưng đầy xúc cảm: ánh mắt long lanh, đôi má hồng, điệu valse giao hòa, để tái hiện khoảnh khắc sum vầy, yêu thương và chúc tụng. Đây là bài thơ nổi bật với cảm giác tươi sáng, vui tươi và niềm hạnh phúc tràn đầy khi cùng người thương bước sang năm mới.
Đêm giao thừa hôm đó
Ta đã bước chung đường
Trao nhau những nhớ thương
Lời yêu cùng chúc tụng.
Bên cạnh em, ta đứng
Nhìn ánh mắt long lanh
Đôi má đẹp hồng lành
Tặng nụ hôn ngọt, đẹp.
Nhạc giao hòa, được phép
Mời em điệu valse… quay,
Vòng tay ôm trọn đầy
Người ta yêu muôn thuở!
Em ơi, em hãy nhớ
Dù muôn dặm xa nhau
Tình ta mãi dạt dào
Gần bên em mãi miết.
Tình xuân ! Ôi, diệu tuyệt
Ngày xuân được sum vầy
Cùng chia sẻ đắm say
Em và ta hạnh phúc!
Trương Nam Hương đưa người đọc đến khoảnh khắc giao thừa đầy thi vị trên cầu Thê Húc, nơi đất trời, con người và thiên nhiên giao hòa. Bài thơ gợi cảm giác ấm áp, đắm say và gần gũi với tình yêu đôi lứa. Hình ảnh “gốc si già chứng nhân” hay “môi em đào nụ giao thừa” không chỉ tạo ra vẻ đẹp lãng mạn mà còn làm nổi bật sự kết nối giữa tình yêu, thiên nhiên và khoảnh khắc thiêng liêng của năm mới.
Lên cầu Thê Húc đi em
Nhớ thăm thẳm nhớ một đêm gió lùa
Rễ si rét đến run mùa
Môi em đào nụ giao thừa - mùa xuân.
Đất trời đang phút trao thân
Đến như hoa cỏ cũng cần lứa đôi
Giữa muôn rúc rích tiếng chồi
Lặng em len dạ nói lời đắm say.
Chung em chút rét đêm này
Xin hôn dài rộng những ngày cách xa
Mau nào, Thê Húc mình qua
Đêm nay có gốc si già chứng nhân!
Những bài thơ đêm giao thừa không chỉ ghi lại khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới, mà còn gửi gắm cảm xúc sâu lắng, nỗi nhớ, niềm hy vọng và sự sum họp của con người. Đọc và cảm nhận những vần thơ này, chúng ta như được hòa mình vào không gian thiêng liêng của đêm giao thừa, thấy được giá trị tinh thần và sự gắn kết của từng khoảnh khắc Tết.
Đêm giao thừa luôn mang một vẻ đẹp thiêng liêng, là khoảnh khắc mọi người hồi hộp chờ đón sau cả năm dài. Đây là thời điểm gia đình quây quần bên nhau, trao gửi yêu thương, lời chúc bình an và niềm hạnh phúc giản dị. Thưởng thức những bài thơ về đêm giao thừa, ta sẽ cảm nhận được nhịp sống rộn rã, niềm vui mới mẻ và sức sống tràn đầy của mùa xuân đang về.
“Lan trắng” của Phan Huy Hùng là bài thơ chan chứa hơi thở gia đình và truyền thống Tết Việt. Bằng những hình ảnh giản dị như nụ hoa, hạt mưa, giấc ngủ ấm áp của con cháu, tác giả khéo léo gợi nhắc về sợi dây kết nối hôm qua và hôm nay. Bài thơ không chỉ tôn vinh khoảnh khắc giao thừa mà còn làm nổi bật giá trị sum họp, lòng hiếu kính và sự hiện diện của tổ tiên trong tâm thức mỗi người.
Trời xuân rắc mưa bay
Lan trắng xòe tay nhớ
Hạt mưa nào vừa đỗ
Nụ hoa thơm giao thừa?
Hoa nói lời ngày xưa
Giao thừa phên thủng gió
Mẹ cha vừa lót ổ
Nằm co hở sống lưng.
Nay con cháu ngả giường
Đêm ba mươi ấm giấc
Sáng mai cười mồng một
Thắp hương đón mẹ cha!
Sợi dây nối hôm qua
Hôm nay cha mẹ đến
Gia tiên vừa hiển hiện
Vẫy cháu con - giao thừa.
Lan trắng cười trong mơ…
Bài thơ “Thời khắc chuyển giao” của Trần Lộc mở ra không gian thiêng liêng của phút giao thừa, nơi đất trời như ngừng lại để nhường chỗ cho những rung cảm sâu thẳm trong tâm hồn. Tác giả dùng hình ảnh kim đồng hồ, hương hoa và linh khí của mùa xuân để khắc họa sự giao hòa giữa con người với vũ trụ. Đây là bài thơ truyền cảm hứng về hy vọng, sức sống mới, và tình yêu thương tràn đầy trong ngày đầu năm.
Kim đồng hồ nặng nhọc
Chuyển thời khắc cuối cùng
Sang bên kia cột mốc
Linh thiêng khóe mắt rưng.
Phút chuyển giao ngập ngừng
Đất trời như chậm lại
Nghe lộc nhú lưng chừng
Tràn trề xuân tình ái.
Chúc thanh xuân mãi mãi
Chúc gia đạo an khang
Nước nhà luôn vững chãi
Tình người ấm nồng nàn.
Thoáng rung động tâm can
Giao hòa cùng trời đất
Hương hoa sắc ngập tràn
Hạt bụi xuân phảng phất.
Một trong những bài thơ tiêu biểu như “Lời chúc” của Trần Duy Hạnh đã khéo léo khắc họa niềm vui sum họp, tình cảm gia đình và những lời cầu chúc an lành, đem đến cho người đọc cảm giác ấm áp, bình yên ngay từ những câu chữ đầu tiên.
Bắt đầu ngày mới xuân sang
Tâm hồn phơi phới rộn ràng gần xa
Giao thừa vang khúc hoan ca
Mở lòng tình cảm ông bà cháu con.
Đầu tiên cầu chúc nước non
An khang thịnh vượng vẹn tròn núi sông
Bầu trời tiếng sáo thinh không
Biển xanh mây trắng nắng hồng bình yên.
Đường dài nối khắp ba miền
Giao lưu gặp gỡ thành viên mọi nhà
Mừng sao ta được gặp ta
Ngày Xuân sum họp vỡ òa niềm vui.
Gặp nhau lòng cảm bùi ngùi
Sắc trời cảnh vật thoảng mùi hương xưa
Gặp nhau ánh mắt đong đưa
Xuân về Tết đến cơn mưa lời mừng.
Thời gian cũng chẳng thể ngưng
Bốn mùa cứ thế tiếp chừng vần xoay
Đầu năm Canh Tý thật may
Được lời chúc tốt đẹp ngày đầu năm.
Bài thơ “Ngày Giao Ban” của Tự Hàn là một bức tranh sống động về khoảnh khắc chuyển giao cuối năm – thời điểm mà đất trời, con người và thiên nhiên hòa nhịp trong một cảm xúc vừa bâng khuâng vừa ngập tràn hy vọng. Qua những hình ảnh thơ tinh tế như hoa đua sắc, én lượn bầy vui gió, hay những bến nước ròng nước lớn ở Ninh Kiều, thi sĩ đã khắc họa một không gian giao thoa giữa quá khứ và hiện tại, giữa năm cũ và năm mới.
Bắt đầu ngày mới Xuân sang
Tâm hồn phơi phới rộn ràng gần xa
Giao thừa vang khúc hoan ca
Mở lòng tình cảm Ông Bà cháu con.
Đầu tiên cầu chúc nước non
An khang – Thịnh vượng vẹn tròn núi sông
Bầu trời tiếng sáo thinh không
Biển xanh mây trắng nắng hồng bình yên.
Đường dài nối khắp ba miền
Giao lưu gặp gỡ thành viên mọi nhà
Mừng sao ta được gặp ta
Ngày Xuân xum họp vỡ òa niềm vui.
Gặp nhau lòng cảm bùi ngùi
Sắc trời cảnh vật thoảng mùi hương xưa
Gặp nhau ánh mắt đong đưa
Xuân về Tết đến cơn mưa … lời mừng.
Thời gian cũng chẳng thể ngưng
Bốn mùa cứ thế tiếp chừng vần xoay
Đầu năm Canh Tý thật may
Được lời chúc tốt đẹp ngày đầu năm.
Bài thơ “Tản mạn đêm giao thừa” đem đến bức tranh đêm giao thừa rực rỡ pháo hoa, nhịp sống náo nức và niềm hân hoan đón năm mới. Tác giả khéo léo lồng ghép những khoảnh khắc đời thường – đôi tình nhân, đàn trẻ thơ, gia đình – vào không gian rộng lớn của đất trời, tạo nên sự giao thoa giữa cá nhân và cộng đồng. Bài thơ vừa dịu dàng, vừa sôi động, thể hiện tình yêu, hy vọng và lòng biết ơn, để khoảnh khắc giao thừa trở nên đầy ý nghĩa và tràn cảm xúc.
Pháo hoa rực rỡ màn đêm tỏa sáng
Phút giao thừa lưu luyến Kỷ Hợi qua
Đón an khang Canh Tý tới mọi nhà
Đất trời giao thoa chào mừng năm mới.
Thời khắc thiêng liêng lắng đọng tuyệt vời
Mọi người phấn khởi reo hò hoan ca
Đón nhận yêu thương ta sống chan hòa
Xóa khổ đau buồn phiền về quá khứ.
Đôi tình nhân yêu nhau hôn tình tứ
Hẹn ước thề chung thủy mãi bên nhau
Trái tim rạo rực xuyến xao vỡ òa
Tình đôi lứa quyện hòa theo đất nước.
Đàn em nhỏ rộn ràng theo trống bước
Thập kỷ hai mươi ước hẹn em đây
Các em như nhựa cây mới tràn đầy
Hiến dâng sức trẻ dựng xây nước nhà.
Ta nhâm nhi thưởng thức một tách trà
Đêm nay ngắm quỳnh khai hoa tặng đời
Hương thơm cảm xúc ướp vào vần thơ
Sau vườn gà gáy… đợi chờ bình minh.
“Tình khúc giao thừa” là bài thơ giàu cảm xúc, ghi lại sự rạo rực và hồi hộp của con tim trong khoảnh khắc đón năm mới. Tác giả dùng lời thơ như một bản nhạc dịu dàng, nhịp điệu rạo rực để thể hiện niềm vui sum họp, yêu thương lan tỏa khắp nơi, hòa cùng không gian giao hòa âm dương. Bài thơ như một lời nhắn gửi yêu thương và hy vọng, làm nổi bật vẻ đẹp thiêng liêng của giao thừa trong đời sống tinh thần.
Em ơi!
Giây phút thiêng liêng
Cung đàn rạo rực
Con tim bồi hồi
Gió mưa năm cũ qua rồi
Xuân sang tuyệt thế
Đất trời thăng hoa.
Em ơi!
Xuân đến mọi nhà
Niềm vui đang tới
Giao hòa âm dương
Lòng người tâm sáng soi đường
Yêu thương lan tỏa
Vầng dương nhiệm màu.
Em ơi!
Xuân mãi bền lâu.
Bài thơ này mở ra một không gian giao thoa giữa đất trời và tâm hồn con người trong khoảnh khắc chuyển giao năm cũ sang năm mới. Qua hình ảnh phố đêm, sân chùa và những cô gái hái lộc, tác giả khắc họa cảm xúc bâng khuâng, rộn ràng nhưng cũng đầy linh thiêng, nhấn mạnh sự kết nối giữa quá khứ, hiện tại và hy vọng cho năm mới.
Xuân đến ngoài trời chim én liệng
Lung linh bừng nở nụ mai vàng
Mỏng mảnh làn sương như khói nhẹ
Hây hây ngọn gió gọi mùa sang.
Khoảnh khắc giao thừa linh thiêng lạ
Phố đêm ngây ngất thoảng hương trầm
Sân chùa thấp thoáng hoa sứ trắng
Bổng trầm vọng mãi tiếng chuông ngân.
Có cô gái trẻ đi hái lộc
Nhặt cánh sứ rơi ở sân chùa
Tóc dài ngan ngát hương bồ kết
Cho kẻ tình si ngắm thẫn thờ.
Miên man nặng bước người viễn xứ
Rưng rưng nỗi nhớ một quê nhà
Bâng khuâng giây phút giao thừa đến
Thổn thức con tim chợt vỡ òa.
Xích lại gần nhau trời và đất
Trải lòng trao một chút men nồng
Lòng thầm cầu nguyện đôi điều ước
Chợt nhớ năm xưa xác pháo hồng.
Biết mấy xuân đi rồi xuân đến
Mỗi một mùa xuân mỗi tuổi đời
Vẫn như thơ bé trong khoảnh khắc
Giây phút giao thoa giữa đất trời.
Bài thơ là lời tri ân gửi tới những cán bộ, chiến sĩ đang làm nhiệm vụ nơi biển Tây Nam của Tổ quốc. Tác giả khắc họa tinh thần kiên cường, lòng thủy chung và niềm tự hào khi đón giao thừa trên sóng biển, đồng thời truyền tải cảm giác ấm áp, hân hoan của mùa xuân dù ở nơi xa xôi.
Đón giao thừa giữa biển cả mênh mông
Lính hải quân hòa mình trên ngọn sóng
Biển về đêm trút từng cơn gió lộng
Vẫn hiên ngang trong thời khắc xuân về.
Đất liền ơi lính biển trọn lời thề
Giữ bình yên nơi tiền tiêu Tổ quốc
Cha ông ta đã ngàn năm dựng nước
Nay chúng tôi quyết tiếp bước đến cùng.
Xuân về rồi hòa quyện sóng lung linh
Mãi thủy chung bên mạn tàu lính biển
Cất lời ca trời giao mùa xao xuyến
Canh Tý về khao khát chút hương xuân.
Tàu các anh vẫn mải miết hành quân
Cờ Tổ quốc phần phật bay trong gió
Máu cha ông thấm đẫm màu còn đó
Thôi thúc từng giờ giữ biển mãi bình yên!
Với nét lãng mạn và ấm áp, bài thơ kể về niềm hạnh phúc đoàn viên khi được đón giao thừa bên người thương. Từng khoảnh khắc pháo hoa, phố phường rộn ràng được khắc họa sống động, đồng thời bài thơ gửi gắm niềm vui, hy vọng và sự kết nối giữa con người và mùa xuân.
Mùa xuân này anh đã có em
Như mưa rào trong ngày nắng hạ
Thật diệu kỳ một điều rất lạ
Mấy mươi năm tưởng lạc mất nhau.
Đêm giao thừa nhìn pháo tung bay
Khoảnh khắc chuyển giao như lắng đọng
Cho tâm hồn chìm vào giấc mộng
Đất trời chuyển động phút giao thoa.
Khắp mọi nơi tràn ngập sắc hoa
Đón xuân, anh cùng em sánh bước
Thỏa lòng mình bao năm mơ ước
Vỡ òa ấm áp cả tim can.
Xuân nay niềm vui đến xốn xang
Đêm ba mươi rộn ràng trước ngõ
Nhịp thời gian đồng hồ đã gõ
Lung linh bầu trời ánh pháo hoa.
Mơn mởn xuân về đất nước ta
Phố phường khoác lên màu áo mới
Hòa dòng người hân hoan phấn khởi
Tay trong tay hạnh phúc sum vầy.
Lung linh phố cổ Hội An đêm rằm.
Bài thơ tái hiện không khí náo nức, rộn ràng của đêm 30 Tết tại Hà Nội. Tác giả miêu tả sống động phố phường, ánh đèn, hoa đào và pháo hoa, đồng thời khắc họa cảm xúc hân hoan, sum vầy của người dân, gợi lên niềm tự hào và lòng biết ơn đối với đất nước và truyền thống Tết Việt.
Tối ba mươi ngồi sau xe con trai
Rong chầm chậm giữa dòng người Hà Nội
Đường chật cứng mà như ai cũng vội
Phút giao thừa đang đợi ở Hồ Gươm.
Đường rạng rỡ, hàng cây xanh rạng rỡ
Điện lung linh, rực đỏ cờ băng
Người chen người, những gương mặt sáng trưng
Đào mai thắm khoe sắc cùng hường cúc.
Bảy Mẫu, Hồ Gươm lung linh rạo rực
Điện lấp loáng sóng nước, cờ hoa
Những sân khấu ngoài trời rộn rã múa ca
Vẫn nao nức bao dòng người đang tới.
Ba mươi sáu phố phường như vừa thay áo mới
Không bán mua, người hồ hởi ngược xuôi
Hàng Lược, Đồng Xuân,... người hoa tươi rói
Sóng sông Hồng êm trải bóng cầu soi.
Những chùm đèn như sao rơi bên kia Hồ Tây
Chảy lấp lánh những dây màu Trúc Bạch
Ríu rít từng đôi, những gái trai thanh lịch
Tóc liễu bay tha thướt đắm say.
Cờ và hoa và ánh hồng lăng Bác
Muôn con tim đang đập nhịp Ba Đình
Con thành kính dâng hương, nhớ ơn Người, trời đất
Cả quảng trường ngan ngát mông mênh.
Những hàng đào rực hoa cạnh bên đường Bắc Sơn
Cho hương khói ngát thơm đài liệt sỹ
Dừa hàng, tre lũy rễ hướng về nguồn
Còn mất, buồn vui và bao người đêm nay không ngơi nghỉ.
Đường đẹp thế - Liễu Giai, đường vươn dài - Giải Phóng
Nhà đua cao, đua soi bóng những hồ xanh
Liên tiếp công trường thênh thênh gió lộng
Thêm rộn ràng đường Xuân Thủy, Trường Chinh…
Ta gửi lòng mình vào những cây mía tím
Em gái đem ban lộc phút giao thừa
Ta gửi hồn mình vào sắc hoa đào thắm
Cùng những ước mơ... trong muôn sắc pháo hoa.
Bài thơ là dòng chảy cảm xúc của người con xa xứ trong thời khắc đón xuân. Hình ảnh áo mới, mai vàng, bếp lửa, bánh chưng… đan xen với nỗi nhớ mẹ, nhớ quê, nhớ những mùa xuân đoàn viên, tạo nên một bức tranh giao thừa vừa rộn ràng vừa thấm đẫm hoài niệm.
Em khoe áo mới
Trước thềm đón xuân sang
Xuân nồng lộc biếc
Hân hoan dáng dịu dàng
Nhớ mẹ chiều xuân tiễn con đi... biền biệt
Xuân xứ người con nhớ mẹ, nhớ quê hương.
Mai vàng tươi sắc
Trong vườn bỗng reo vui
Hồng đào phơi phới
Thắm hồng má em tươi
Nhớ đàn em nhỏ quanh mẹ bên bếp lửa
Gói bánh chưng xanh rộn rã vang tiếng cười.
Giao thừa pháo nổ
Rộn ràng khắp nơi nơi
Em đi viếng chùa
Cầu lộc phước an an
Nhớ ông nhớ bà lì xì cả năm vui
Nhớ cha chúc phúc bình an cho mọi người.
Ngân vang tiếng chào
Câu chúc vạn điều may
Hạnh phúc nồng say
Nâng ly chúc ngọt ngào
Nhớ câu đối đỏ ông đồ thảo nay đâu?
Tiếng trống múa lân tưng bừng trước sân nhà.
Xuân này xa xứ
Con nhớ mẹ nhớ quê
Nhớ quá xuân ơi
Con vẫn mãi chưa về
Khúc hát ân tình cho tim mình nao nức
Xuân tha phương nghe lòng tiếng vọng hoài hương.
Bài thơ khắc họa khoảnh khắc giao thừa – thời điểm chuyển giao giữa năm cũ và năm mới – với những cảm xúc vừa bâng khuâng vừa rộn ràng. Tác giả đưa người đọc trở về ký ức sum họp bên gia đình, từ niềm vui được nhận lì xì của trẻ nhỏ đến nghi thức dâng hương tiên tổ, làm nổi bật vẻ đẹp truyền thống và tình cảm gia đình trong ngày đầu năm.
Giao thừa thời khắc chuyển giao
Tiễn cũ đón mới cũng nao nao lòng
Giao thừa là lúc khát mong
Những điều tốt đẹp tới trong muôn nhà.
Giao thừa ngày ấy còn cha
Chúng con ríu rít nhận quà ngày xuân
Cả năm mong đợi một lần
Được cha mừng tuổi đầu xuân là mừng.
Giao thừa giờ vẫn tưng bừng
Cả nhà đoàn tụ đón mừng xuân sang
Thay cha con nắp nén nhang
Kính dâng tiên tổ, mở hàng cháu con.
Giao thừa sum họp nét son
Vẻ đẹp truyền thống luôn còn mãi đây
Giao thừa trời đất ngất ngây
Ấm tình đoàn tụ những ngày đầu năm.
Bài thơ “Sự tích Bánh Chưng Bánh Dày” của Nguyễn Văn Ruyến tái hiện một trong những câu chuyện dân gian nổi tiếng nhất về nguồn gốc Tết cổ truyền của dân tộc Việt. Qua lời thơ, hình ảnh Hoàng tử Lang Liêu với tấm lòng hiếu thảo được khắc họa sống động, đồng thời giải thích ý nghĩa sâu sắc của hai loại bánh biểu trưng cho trời đất, công ơn cha mẹ và truyền thống văn hóa. Bài thơ không chỉ kể lại câu chuyện mà còn truyền tải thông điệp về đạo hiếu, sự khéo léo và tinh thần sáng tạo, khiến người đọc cảm nhận rõ nhịp sống đậm chất Tết Việt.
Đời Vua Hùng Vương thứ Sáu
Sau khi đánh thắng giặc Ân
Vua có ý truyền ngôi báu
Đúng vào dịp Tết mừng Xuân
Con nhiều mà ai cũng khéo
Giỏi giang chăm chỉ lam làm
Đức Trí Dũng Nhân trọn vẹn
Cách gì lựa chọn khách quan
Vua bèn nghĩ ra diệu kế
Thi tìm Lễ vật dâng cha
Tấm lòng chân thành hiếu thảo
Thiêng liêng dung dị mặn mà
Vội vã các chàng Hoàng tử
Đi tìm khắp chốn gần xa
Bao nhiêu của ngon vật lạ
Đua nhau chất chật mỗi nhà
Riêng người con thứ 18
Tên gọi Hoàng tử Lang Liêu
Của cải bạc vàng ít ỏi
Chỉ lòng hiếu thảo rất nhiều
Lễ vật Lang Liêu dâng lên
Thấy lạ Vua cha liền hỏi
Thứ gì đây vậy con yêu
Hãy nói mọi người cùng hiểu
Con được Bà tiên báo mộng
Làm bánh hình tròn, hình vuông
Từ Đậu, Thịt, Hành, Gạo nếp
Đặt tên Bánh Dầy, Bánh Chưng
Tròn, vuông tượng trưng Trời, Đất
Cũng là nghĩa Mẹ công Cha
Phải được muôn đời nhắc nhở
Mỗi năm Tết đến Xuân về
Đúng là phép màu kỳ diệu
Vua gật đầu tấm tắc khen
Rồi quyết định truyền ngôi báu
Cho chàng Hoàng tử Lang Liêu
Và cũng kể từ ngày đó
Có tục Bánh Chưng Bánh Dày
Sắp cỗ cúng thờ Tiên Tổ
Xuân mừng Tết đón nồng say.
Bài thơ “Đâu phải chỉ tiền” của Hoàng Minh Tuấn mang đến một thông điệp giản dị nhưng sâu sắc về giá trị thực sự của Tết. Không phải vật chất hay tiền bạc mới là điều quan trọng nhất, mà là sự bình yên, những bữa cơm sum họp, và niềm vui trọn vẹn bên người thân. Qua từng câu chữ, tác giả nhắc nhở chúng ta hãy tận hưởng Tết một cách tỉnh táo, cân bằng giữa vui xuân và giữ gìn sức khỏe, để cảm nhận trọn vẹn hương vị của mùa xuân và tình thân.
Tết đến nào đâu mỗi chuyện tiền
Mà cần tính tới việc bình yên
Cơm canh thỏa thích không ngăn cấm
Rượu uống cầm chừng vẫn cứ khuyên
Tỉnh táo an toàn ai cũng thích
Say rồi bạt mạng mấy người khen
Vui xuân phải nghĩ nhiều phương án
Tết đến nào đâu mỗi chuyện tiền
Những bài thơ về đêm giao thừa không chỉ khắc họa khoảnh khắc chuyển giao năm cũ – năm mới, mà còn gửi gắm biết bao cảm xúc: hoài niệm, hy vọng và niềm vui sum họp. Mỗi câu thơ là một nhịp rung của tâm hồn, giúp người đọc cảm nhận trọn vẹn sự thiêng liêng của giao thừa và ý nghĩa sâu sắc của Tết Việt.
Thơ đón giao thừa không chỉ là những câu chữ ngắn gọn chúc mừng năm mới, mà còn là bức tranh cảm xúc phong phú phản chiếu đời sống tinh thần của con người. Tùy theo chủ đề, mỗi bài thơ lại khơi gợi một cung bậc cảm xúc riêng, giúp người đọc vừa cảm nhận khoảnh khắc giao thừa, vừa thấu hiểu những giá trị văn hóa, tình cảm và tâm hồn con người. Dưới đây là những chủ đề phổ biến trong thơ đón giao thừa:
Bài thơ “Đón giao thừa” của Vũ Quần Phương là một tứ thơ độc đáo, mang đến góc nhìn vừa riêng tư vừa đậm chất văn hóa Việt trong khoảnh khắc giao thừa. Qua lời bình của nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú, ta thấy rõ sự tinh tế trong cách tác giả kết hợp không gian, cảm xúc và thời gian, tạo nên một bức tranh tâm hồn giàu sức gợi.
ĐÓN GIAO THỪA
Trong căn nhà này là nước Việt
Là đèn nhang con cháu, giao thừa
Ngoài căn nhà này là nước Mỹ
Ngày giữa tuần, phố đang trưa
Hàng xóm đi làm yên tĩnh quá
Nhà ta đón Tết với riêng mình
Một năm gom lại bao thương nhớ
Một đời đồng bãi lũy tre xanh…
Ừ vui, vui chứ! Vui cay mắt
Đời người năm tháng… như chiêm bao
Bờ kia làng xóm, đây con cháu
Giữa Thái Bình Dương nó thế nào.
Vũ Quần Phương
Điểm lạ nhất của bài thơ không nằm ở ngôn từ hay cấu tứ, mà ở không gian địa lý. Tác giả đón giao thừa ở Mỹ, nơi cách Việt Nam gần 12 múi giờ, tạo ra sự tương phản thú vị: “Lúc ở Việt Nam đón giao thừa thì ở Mỹ là ban trưa”.
Bài thơ là một khúc nhạc trầm lặng, nơi con người dừng lại để cảm nhận thời gian và tình cảm:
Bài thơ khéo léo kết hợp thời gian cá nhân và thời gian lịch sử:
Thơ giao thừa mang nhiều điểm nhấn độc đáo, từ tứ thơ mới mẻ, hình ảnh biểu tượng cho tới cảm xúc nhiều tầng, giúp người đọc vừa cảm nhận Tết Việt vừa chiêm nghiệm đời sống, cụ thể:
Thơ khéo léo sắp xếp không gian, thời gian và cảm xúc, tạo sự đối lập và chiều sâu tâm lý, đồng thời giữ trọn hồn quê Việt, cụ thể:
Bài thơ “Đón giao thừa” không chỉ là hình ảnh Tết Việt nơi phương trời xa mà còn là biểu tượng tinh thần của người Việt, lưu giữ văn hóa, tâm linh và tình cảm gia đình ngay cả khi xa quê hương.
Trong khoảnh khắc chia tay năm cũ để chào đón một năm mới đầy hy vọng, hãy cùng người thân quây quần, sẻ chia niềm vui và lưu giữ những kỷ niệm đáng nhớ. Đặc biệt, thưởng thức những bài thơ đón giao thừa sẽ giúp ta xua tan lo toan, cảm nhận trọn vẹn tinh thần mùa xuân. Hãy khám phá và trải nghiệm ngay trên KiddiHub để đón Tết ý nghĩa.
Đăng bởi:



23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

23/02/2026
0
Đọc tiếp

















